Phân tích tác phẩm Hạnh phúc của một tang gia

Cái chết của Cụ tổ và đám tang được kể trong đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia” (“Số đỏ” – Vũ Trọng Phụng) là đáng khóc hay đáng cười? Vì sao?

phan tich tac pham hanh phuc cua mot tang gia

Vũ Trọng Phụng (1912-1939) với 27 tuổi đời, 10 năm cầm bút, nhưng sự nghiệp văn chương của ông để lại cho đời thật vô cùng lớn lao: 7 tập phóng sự, 9 cuốn tiểu thuyết, 6 vở kịch và khoảng 30 truyện ngắn. Hơn nửa thế kỉ trước, ông từng được ca ngợi là “ông vua phóng sự đất Bắc”, là một “văn tài lỗi lạc” (Lưu Trọng Lư), là một “thiên tài” (Thanh Châu)… Tiểu thuyết “Số đỏ”, “Giông tố” của Vũ Trọng Phụng được đánh giá là kiệt tác văn chương trong nền văn học Việt Nam hiện đại.

Vũ Trọng Phụng viết “Số đỏ” vào năm 1936, qua nhân vật Xuân Tóc Đỏ, một tên hạ lưu, một gã “ma cà bông”, ông đả kích cay độc cái xã hội trưởng giả tư sản thành thị đang chạy theo lối sống “Âu hóa” văn minh rởm, hết sức đồi bại, nhố nhăng đương thời.

Mỗi chương trong “Số đỏ” đều được đặt những cái tên trào phúng châm biếm sâu cay. Cuốn tiểu thuyết gồm 20 chương; chương 15 mang cái tên rất dài: “Hạnh phúc của một tang gia”- Văn minh nữa cũng nói vào một đám ma gương mẫu”. Chương này kể về cái chết và đám ma Cụ tổ như một màn bi hài kịch. Có biết bao tình tiết, biết bao bộ mặt xuất hiện trong đám ma khác nào những vai hề. Cái chết của Cụ tổ và đám ma vừa đáng khóc vừa đáng cười. Khóc vì đạo lí suy đồi đến cực độ. Cha chết, ông chết mà “bọn con cháu vô tâm ai cũng sung sướng thỏa thích”. Cái chết của ông già hơn 80 tuổi “đã làm cho nhiều người sung sướng lắm. Ai cũng nghĩ đến cái lợi do cái chết và đám tang của Cụ tổ mang lại, đúng là “Hạnh phúc của một tang gia”. Sự báo hiếu của bọn con cháu của Cụ tổ chỉ là để khoe giàu, khoe sang với thiên hạ. Cái chết và đám ma Cụ tổ như một đám rước, với bao vai hề hiện lên dưới ngòi bút trào phúng, châm biếm đả kích của tác giả “Số đỏ” sao không đáng cười?

Cái chết của Cụ tổ được bọn con cháu mong đợi từ lâu. Trong lúc Cụ tổ ốm thập tử nhất sinh, đốc tờ Xuân chỉ dùng một lọ nước ao tanh bẩn, mấy lá thài lài và rau sam – thuốc thánh đền Bia, thế mà Cụ tổ, chỉ độ nửa giờ sau khi dùng thuốc “đã tỉnh táo khác thường”, tự ngồi dậy được, ăn được nửa bát cháo. Và cũng chỉ bằng một câu chào: “Thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng!”, Xuân đã làm cho Cụ tổ “nấc một cái to, ngã xuống giường”, bất đắc kì tử! Ông già hơn 80 tuổi, trước lúc nhắm mắt còn giăng giối: “Để ta chết! Sống cũng nhục! Có chạy chữa thì chạy chữa cho cái thanh danh nhà tao mà bọn chúng mày đã trót bôi nhọ! Thế!”. Cái chết của Cụ tổ vừa đáng khóc vừa đáng cười. Văn Minh, cháu đích tôn của Cụ tổ cứ băn khoăn mãi về tội và ơn của Xuân Tóc Đỏ: “Xuân tuy phạm tội quyến rũ em gái ông, tố cáo cái tội trạng hoang dâm của một em gái khác nữa của ông, nhưng tình cờ đã gây ra cái chết của ông cụ già đáng chết. Hai cái tội nhỏ, một cái ơn to… Làm thế nào?” Cái băn khoăn ấy của Văn Minh sao không đáng khóc và đáng cười.

Đám tang của Cụ tổ khác nào một đám rước? Có kiệu bát cống, có lợn quay che lọng. Có kèn ta, kèn tàu, kèn tây. Còn có hai viên quan chức nhà nước Min-đơ, Min-toa giữ trật tự! Bọn con cháu hạnh phúc lắm, sung sướng lắm! Cụ cố Hồng hút liền một chặp 60 điếu thuốc phiện, gắt 1872 câu gắt: “Biết rồi! Khổ lắm, nói mãi!” mà thằng bồi tiêm đã đếm được! Cụ nhắm nghiền đôi mắt, mơ màng nghĩ đến lục lụ khụ chống gậy, mặc bộ đồ xô gai, vưa ho khạc vừa khóc mếu sẽ làm cho ai cũng phải “ngợi khen một cái đam ma như thế, một cái gậy như thế!”.

Văn Minh chồng lấy làm hạnh phúc vì cái món lợi chia gia tài của Cụ tổ mang lại “cái chúc thư kia sẽ đi vào thời kì thực hành chứ không còn là lí thuyết viển vông nữa”. Ông Phán mọc sừng chỉ nhờ “đôi sừng hươu vô tình trên đầu” mà ông được bố vợ là cụ cố Hồng sẽ chia thêm cho một số tiền là vài nghìn đồng. Ông sung sướng muốn gặp ngay ông Xuân để “trù tính ngay một công cuộc doanh thương”. Cô Tuyết tuy “đau khổ… muốn tự tử được” vì không thấy anh Xuân đến đưa ma, nhưng cô cũng không kém phần hạnh phúc như mọi người khác. Tuyết mặc bộ y phục “Ngây thơ” với”vẻ buồn lãng mạn” đi mời trầu cau và thuốc lá các quan khách, để cho thiên hạ phải biết rằng “mình chưa đánh mất cả chữ trinh”.

Có vai hề là bầy con cháu! Có vai hề là những quan khách. Là bạn của cô Tuyết, bà Văn Minh, cô Hoàng Hôn, bà Phó Đoan vân vân, những “giai thanh gái lịch” đến đưa tang là để “chim nhau, cười tình với nhau, bình phẩm nhau, chê bai nhau, ghen tuông nhau, hẹn hò nhau,…”. Là những người bạn của cụ cố Hồng đến đưa ma Cụ tổ “ngực đầy những huy chương như Bắc đẩu bội tinh, Long bội tinh… để khoe tài, khoe đức” (!), với những bộ râu ria “hoặc dài hoặc ngắn, hoặc đen, hoặc hung hung, hoặc lún phún hay rầm rậm, loăn quoăn…”. Ngòi bút biếm họa của Vũ Trọng Phụng thật hiếm có. Ông đã làm cho độc giả phải ôm bụng mà cười về những bộ râu ấy!

Sụ cụ Tăng Phú với ông Xuân – cố vấn báo Gõ mõ đến đưa tang giữa đường, với sáu chiếc xe, xe nào cũng che hai lọng có hai vòng hoa đồ sộ. Sư cụ Tăng Phú “sung sướng và vênh váo ngồi trên một chiếc xe” vì đây là “cuộc đắc thắng đầu tiên của báo Gõ mõ” đã đánh đổ được Hội Phật giáo. Còn Xuân Tóc Đỏ đã được Tuyết “liếc mắt đưa tình cho nó để tỏ ý cảm ơn!”. Hắn đã làm cho bà cụ Hồng cảm động cực độ, sung sướng kêu: “Ấy giá không có món ấy thì là thiếu chưa được to, may mà ông Xuân đã nghĩ hộ tôi!”. Đó là cảnh hài sao không đáng cười được! Cảnh hạ huyệt mới thật sự là một cảnh trong vở bi hài kịch. Cậu Tú Tân luộm thuộm trong chiếc áo thụng trắng, với chiếc máy ảnh trong tay, cậu bắt bẻ từng người một, hoặc chống gậy, hoặc gục đầu, hoặc cong lưng… để cậu chụp ảnh lúc hạ huyệt! Cụ cố Hồng thì “mếu máo và ngất đi!”. Ông Phán mọc sừng “oặt người đi, khóc mãi không thôi: “Hứt!… Hứt!… Hứt!…”. Thế nhưng ông ta rất tỉnh táo đã bí mật dúi vào tay Xuân tờ bạc 5 đồng gấp tư để “giữ chữ tín” và cũng là để “tri ân” người đã đem đến cho mình món lợi to!

Vũ Trọng Phụng đã sử dụng biến hóa nhiều thủ pháp châm biếm trào phúng cay độc. Lúc thì phóng đại, lúc thì biếm họa. Có cử chỉ đáng cười! Có ngôn ngữ buồn cười! Có cảnh gây cuời! Từ tang chủ, bọn con cháu đến quan khách, tất cả đều trở thành những vai hề. Vì thế mới có hình ảnh “người chết nằm trong quan tài cũng phải mỉm cười sung sướng nếu không gật gù cái đầu…”.

Qua chương “Hạnh phúc của một tang gia”, ta thấy được nghệ thuật trào phúng bậc thầy của Vũ Trọng Phụng trong “Số đỏ”. Tiếng cười trên trang văn của ông có giá trị tố cáo mãnh liệt, đả kích sâu cay cái nhố nhăng, đồi bại của xã hội thực dân phong kiến tư sản, cái xã hội “khốn nạn”, “chó đểu” như ông đã phỉ nhổ, nguyền rủa.

Thật vậy, cái chết và đám ma Cụ tổ là một vở bi hài kịch, vừa đáng khóc, vừa đáng cười, nhưng cái đáng cười là chủ yếu!

 

TAG: phan tich tac pham hanh phuc cua mot tang gia

Nguồn: Online News – Tin tức Online
 

Các bài khác